Nhà đẹp không cần đắt

Tháng 8 năm ngoái, tôi dọn về tổ ấm vỏn vẹn 40m2 với hai đứa con nhỏ và một người chồng làm xa. Bạn bè đều than nhỏ quá, bảo xấu, bảo sao không gọi dịch vụ decor cho đẹp. Nhưng sau 6 tháng, không ít người hỏi tôi bí quyết khi thấy căn nhà vừa gọn vừa ấm mà chi phí chưa tới 7 triệu đồng. Thật lòng mà nói, tôi không có bằng cấp gì về thiết kế. Tôi chỉ là một bà mẹ không muốn con sống trong bốn bức tường ảm đạm. Khi bắt tay vào #keyword#, việc đầu tiên tôi làm không phải chạy đi tìm mẫu trên Pinterest mà là ngồi xuống, nhìn căn nhà của chính mình trong một buổi chiều muộn. Đấy là lúc tôi nhận ra, vấn đề không nằm ở chỗ ít tiền mà nằm ở chỗ tôi chưa biết cách nhìn không gian bằng con mắt khác. Bài viết này tôi viết cho những ai cũng đang nuôi một căn nhà nhỏ với ngân sách eo hẹp.

Ánh sáng tự nhiên là nhà thiết kế rẻ nhất


Tôi mở màn với thứ mà ai cũng có sẵn — đó là ánh sáng. Căn nhà cũ của tôi có cửa sổ hướng tây, buổi chiều nắng xối thẳng vào phòng nên tôi kéo rèm kín mít quanh năm. Hậu quả là phòng khách lúc nào cũng mờ mờ tối tối như buổi chiều nhập nhoạng, đến ban ngày cũng phải bật đèn. Một lần tình cờ đọc được bài chia sẻ của một chị kiến trúc sư trên mạng, tôi mới vỡ ra: ánh sáng tự nhiên rẻ hơn bất kỳ món đồ nội thất đắt tiền nào. Tôi lập tức tháo hết rèm dày, thay bằng rèm voan 2 lớp mỏng màu trắng ngà, chỉ giữ lại một lớp vải đen mỏng để chống nóng khi cần thiết. Chưa dừng lại ở đó, tôi còn dán giấy bạc phản quang loại dùng trong phòng tắm nắng (mua ở cửa hàng vật liệu xây dựng, 40 nghìn đồng một cuộn) lên mặt trong của cửa kính hướng tây. Tôi đo bằng app lux meter trên điện thoại, con số trước khi thay đổi là 210 lux, sau khi thay đổi là 540 lux vào cùng một khung giờ 2 giờ chiều. Phòng sáng hơn 60% mà không tốn thêm một đồng tiền điện nào. Điều khiến tôi ngạc nhiên là bọn trẻ con chẳng nói gì nhưng chúng bắt đầu ngồi học bài ở bàn cạnh cửa sổ thay vì thu mình trong góc. Nếu bạn muốn bắt tay vào thiet ke noi that dep mà không biết bắt đầu từ đâu, hãy bắt đầu từ việc mở tung cửa sổ và nhìn lại hệ rèm của mình.

Tôi ngừng mua đồ decor theo trend và bắt đầu nhìn đồ đạc theo cách nhà thiết kế


Nói đến đồ decor, tôi từng là một con nghiện — tranh in sẵn giá 200 nghìn một bộ, tượng thạch cao mua trên mạng, lọ hoa giả màu mè. Cuối cùng chúng phải nằm trong thùng xốp ở ban công. Chuyện dở khóc dở cười là chính những món đồ cũ kỹ của nhà ngoại mới là thứ cứu rỗi cả căn phòng. Một người bạn làm kiến trúc sư ghé chơi, thấy tôi định vứt chiếc mẹt tre héo và lọ gốm bà ngoại cho, liền ngăn lại. Cô ấy bảo: “Mày có biết vì sao phòng mày nhìn rối không? Vì mày xếp đồ như bày hàng ở chợ”. Cô ấy chỉ tôi cách tạo “tam giác thị giác” trong phòng khách — một điểm nhấn cao, một điểm nhấn thấp và một điểm nhấn trung gian. Tôi bắt đầu xếp lọ gốm lên kệ tivi, đặt mẹt tre lên tường (chỉ cần hai con vít và một đoạn dây thừng), rồi đặt một chậu cây lưỡi hổ nhỏ dưới sàn. Tam giác đó tạo ra chiều sâu mà chẳng cần mua gì mới. Từ đó, tôi đặt ra một quy tắc cho mình: trước khi mua bất kỳ món đồ trang trí nào, phải tự hỏi nó có tạo ra một đỉnh của tam giác thị giác không, có phù hợp với cuộc sống thật của gia đình không. Nếu không, dù rẻ đến mấy cũng không mua. Bạn sẽ sốc khi biết mình đã vứt bao nhiêu tiền qua cửa sổ chỉ vì nghe theo trend.

Màu sắc tường bôi lại theo công thức 60-30-10


Sau ánh sáng, tôi chuyển sang màu sơn. Tôi từng nghĩ nhà nhỏ thì cứ sơn trắng cho rộng, nhưng sơn trắng toát cả căn nhà khiến nó lạnh lẽo như phòng khám. Tôi tự mày mò áp dụng công thức 60-30-10 nghe được trên podcast về thiết kế nội thất. 60% diện tích là màu trung tính — tôi chọn trắng kem (mã màu của hãng sơn Jotun là 0502-Y), 30% là màu nhấn — tôi chọn xanh rêu ở mảng tường sau ghế sofa, 10% là màu điểm — vàng mù tạt cho một mảng tường nhỏ ở góc bếp. Phải nói là tôi đã rất lo lắng khi mua sơn vì sợ màu lệch so với tưởng tượng. Tôi mua sơn Dulux loại lau chùi được, 2 thùng 5 lít hết 1,8 triệu đồng, tự sơn 2 lớp trong 2 ngày cuối tuần. Con gái lớn của tôi, đứa vốn dửng dưng với mọi thứ trong nhà, bước vào phòng khách sau khi sơn xong đã thốt lên “ôi trời, nhà mình đẹp thế”. Cảm giác đó thực sự không thể diễn tả nổi. Điều tôi học được là màu sắc không cần nhiều, chỉ cần đúng tỉ lệ. Phòng ngủ tôi sơn trắng kem hết, chỉ dùng một mảng tường màu hồng đất nhạt sau đầu giường, thế là ấm áp hẳn mà không chật chội. Nếu ngân sách của bạn chỉ đủ cho một khoản chi, hãy dành cho sơn. Nó rẻ hơn sofa mới, rẻ hơn tranh treo tường, mà thay đổi thì kinh khủng khiếp.

Đừng mua tủ, hãy xây kệ bằng bê tông nhẹ và ván ép giá rẻ


Nói đến chuyện lưu trữ, căn bệnh kinh niên của nhà nhỏ — tôi từng đặt mua một cái tủ đóng sẵn giá 8,5 triệu, nhưng chồng tôi bảo “nhà đã chật lại còn kê thêm tủ”. Tôi ngồi nghĩ và quyết định làm kệ âm tường. Tôi ra cửa hàng vật liệu mua ván ép 12mm giá 220 nghìn một tấm, cắt theo kích thước tôi tự đo, và bê tông nhẹ (loại dùng để xây vách ngăn) đã có sẵn ở tường nhà. Tôi tự khoan tường, bắt vít, lắp ván ép làm kệ sách cho phòng khách, phòng ngủ và cả kệ bếp. Tổng chi phí cho 3 kệ âm tường là 2,2 triệu đồng — bằng một phần ba giá cái tủ mà tôi suýt mua. Đương nhiên có những sai lầm: lần đầu tôi khoan trúng đường điện (may mà chưa giật), lần thứ hai tôi đặt kệ quá mỏng cho sách giáo trình của chồng nên nó cong xuống sau 3 tuần. Bài học xương máu là phải tính toán độ chịu lực: ván ép 12mm chỉ nên chịu tối đa 15kg cho mỗi mét dài nếu không có giá đỡ ở giữa. Tôi đã lót thêm một thanh inox phía dưới cho những kệ chứa sách. Không gian thẳng đứng là thứ mà nhà nhỏ phải tận dụng tối đa. Thay vì mua tủ đứng chiếm 2 mét vuông sàn, tôi dùng kệ âm tường tận dụng cả chiều cao — vừa rẻ vừa không làm chật phòng. Bạn có thể thuê thợ khoan hộ nếu không tự tin, tiền công cũng chỉ 300-500 nghìn mà kết quả thì không khác gì hàng làm sẵn.

Tổng kết lại, điều tôi muốn nhắn nhủ: nhà đẹp không phải đặc quyền của người giàu. Nhà đẹp là phần thưởng dành cho người biết nhìn ra giá trị của những thứ sẵn có, dám thử và dám sai. Tôi đã sai không ít lần — mua đồ thừa, khoan hỏng tường, sơn trật màu — nhưng mỗi lần sai lại học được một bài học. Nếu bạn đang phân vân, tôi khuyên bạn hãy bắt đầu từ một việc nhỏ nhất: kéo rèm cửa sổ ra, nhìn lại những món đồ mình đang có, và tự hỏi mình muốn tỉnh dậy ở một nơi như thế nào mỗi sáng. Rồi bạn sẽ thấy, câu trả lời không nằm ở cửa hàng nội thất đắt tiền mà nằm ngay trong chính ngôi nhà của bạn. Còn tôi thì vẫn đang thử nghiệm tiếp — tuần sau tôi sẽ thử sơn lại cánh tủ bếp cũ, bạn có muốn biết kết quả không?